Có những ngày
nỗi buồn cứ quẩn quanh
Mùa quá mong
manh, đi ngang nhà là gió
Nắng phía bên
anh cuối trời chiều vẫn đỏ
Nào biết em
giờ lặng lẽ vào đêm
Hình như ai
giấu mùa, giấu những chuyện nhớ- quên
Ở nơi anh chắc
Hạ về nắng lắm
Sao biết đây
em trốn Đông khó nhọc
Trốn lạnh đầu
mùa,
trốn những
buổi chiều thương
Mùa mang đi
gì? Có bỏ lại vấn vương?
Hạ gửi cho anh
Phượng buồn in màu mắt
Cánh cải vàng
héo úa bàn tay em góp nhặt
Se sắt em nhớ
mùa, quay quắt lại nhớ anh
Em hát gì, một
khúc cho ngày xanh
Bản nhạc gọi
tên anh khi mùa về ngang phố
Dấu lặng tuôn
theo vỡ vào đêm loang lổ
Phố chắc cũng
buồn, phố thiếu một bàn tay
Giọt nào đang
rơi, giọt đắng giọt cay
Giọt nào để
say, giọt nào mang sầu tím
Cách đôi mùa
quên lời yêu ngọt lịm
Nửa vòng trái
đất cứ tròn méo...tại anh!
Thơ Thạch Thảo

Hay quá chị nhưng sao thơ buồn đến lạ
Trả lờiXóa