Em muốn giấu
anh vào Hà Nội của riêng em
Ba mươi sáu
phố phường cổ xưa, xanh màu nỗi nhớ
Hà Nội và anh
như mối duyên tình
Kiếp này em
nặng nợ
Nên giấc mơ em
cứ trăn trở tìm người.
Em muốn giấu
anh vào Hà Nội những ngày mùa đông,
Gió bấc chơi
vơi.
Những đêm mưa
phùn
Hương hoa
sữa...cứa lòng em
Đến cay nồng
nỗi nhớ
Những ánh đèn
vàng Hắt bóng em chông chênh
Trên tường ô
rêu cổ
Những cây bàng
đã bắt đầu thay áo đỏ
Gọi gió đón
đông về.
Em muốn giấu
anh vào phố Nhà Thờ, quán cafe vỉa hè
Em từng rất si
mê
Quán cafe tím
hồng giàn tường vy và lãng đãng những bản tình acoustic
Ngày vắng
anh...
Em tự đan tay
mình Mặc những tiếng thở dài
Trôi vào đêm
tĩnh mịch
Nghe những
tiếng chuông ngân lại thấy nao lòng.
Em muốn giấu
anh vào Hà Nội của những ngày mùa đông
Mùa của nỗi
nhớ mong, len trong từng nhịp thở
Hồ Trúc Bạch,
đường Thanh Niên...
Những ánh đèn
vì cô đơn mà loang vỡ
Câu thơ em vì
nhớ người cũng bao lần dang dở
Chao nghiêng
...
Em muốn giấu
anh vào một Hà Nội không có nỗi muộn phiền
Một Hà Nội
cuống cuồng với ồn ào, hối hả
Nhưng hình như...
Hà Nội đó với
em rất xa lạ
Hà Nội của
riêng em...
Là mùa gió sắt
se
Là phố liêu
xiêu, lặng lẽ, trầm buồn
Hà Nội của em
không có anh chắc sẽ rất cô đơn
Sẽ hoang hoải,
sẽ cong mình khoác nỗi buồn man mác
Em muốn giấu
anh ...giấu vào từng câu hát: "Hà Nội ơi...chợt hoàng hôn về tự bao
giờ?" (*)
Em muốn giấu
anh trong lặng lẽ câu thơ
Giấu anh vào
Hà Nội của riêng em
Riêng em...
Riêng em...
Đong đầy nhung
nhớ…
© Thuy Zudi –
blogradio.vn
(*) Lời bài
hát "Em ơi, Hà Nội phố"

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét